悼钟右之 其四

(明代)李之世

虽将四大等微尘,石火光中幻住身。本草无灵休问药,皮囊如蜕曷寻真。

故交泪泫陈刍地,瘴海坟霾冠玉人。从此衡门无履迹,莺声啼老柳衙春。

《悼钟右之 其四》拼音标注

dào zhōng yòu zhī qí sì
sūi jiāng sì dà děng wēi chén,
shí huǒ guāng zhōng huàn zhù shēn。
běn cǎo wú líng xīu wèn yào,
pí náng rú shùi hé xún zhēn。
gù jiāo lèi xuàn chén chú dì,
zhàng hǎi fén mái guān yù rén。
cóng cǐ héng mén wú lv̌ jī,
yīng shēng tí lǎo lǐu yá chūn。