登昭山

(清代)李子荣

湘中山水天下奇,秀色天造非奇为。兹山灵异尤杰出,一松一石皆清姿。

素虬翻空激巨浪,到此停蓄倚危嶂。平生寤想穷三山,咫尺丹梯更神王。

洄潭落照风萧萧,急督舟子停轻桡。萦纡石磴路九折,行奇渐逐盘鸦高。

花木丛深蔚幽僻,钟摇上方暝烟碧。童子开门吠仙犬,老僧扶杖款来客。

殿高铁凤摩霄迥,栴檀香散疏寮静。惜无轩槛临江开,难乘日车观倒景。

山云舒卷随轻风,予亦去来无定踪。明朝遥望更奇绝,江上一朵青芙蓉。

《登昭山》拼音标注

dēng zhāo shān
xiāng zhōng shān shǔi tiān xià qí,
xìu sè tiān zào fēi qí wèi。
zī shān líng yì yóu jié chū,
yī sōng yī shí jiē qīng zī。
sù qíu fān kōng jī jù làng,
dào cǐ tíng xù yǐ wēi zhàng。
píng shēng wù xiǎng qióng sān shān,
zhǐ chǐ dān tī gèng shén wáng。
húi tán luò zhào fēng xiāo xiāo,
jí dū zhōu zǐ tíng qīng náo。
yíng yū shí dèng lù jǐu zhé,
xíng qí jiàn zhú pán yā gāo。
huā mù cóng shēn wèi yōu pì,
zhōng yáo shàng fāng míng yān bì。
tóng zǐ kāi mén fèi xiān quǎn,
lǎo sēng fú zhàng kuǎn lái kè。
diàn gāo tiě fèng mó xiāo jiǒng,
zhān tán xiāng sàn shū liáo jìng。
xī wú xuān jiàn lín jiāng kāi,
nán chéng rì chē guān dǎo jǐng。
shān yún shū juàn súi qīng fēng,
yú yì qù lái wú dìng zōng。
míng zhāo yáo wàng gèng qí jué,
jiāng shàng yī duǒ qīng fú róng。