董源山水图为北客赋
(宋代)连文凤
江南本是山水国,峡影峨云插空碧。
世人爱画不爱真,一幅生绡悬素壁。
董生好手毕宏上,意在笔先方落笔。
云关岫幌扫层青,月浦烟汀写修白。
纵横琐细分毫厘,变化幽冥绝痕迹。
沧江碣石忽破碎,片纸散漫留不得。
当年载入米家船,夜夜虹光八千尺。
新评信品夸天真,声价祗今万钱直。
流传知落几人手,神物护持入君室。
世间尤物能移人,莫看江南望江北。
世人爱画不爱真,一幅生绡悬素壁。
董生好手毕宏上,意在笔先方落笔。
云关岫幌扫层青,月浦烟汀写修白。
纵横琐细分毫厘,变化幽冥绝痕迹。
沧江碣石忽破碎,片纸散漫留不得。
当年载入米家船,夜夜虹光八千尺。
新评信品夸天真,声价祗今万钱直。
流传知落几人手,神物护持入君室。
世间尤物能移人,莫看江南望江北。
《董源山水图为北客赋》拼音标注
dǒng yuán shān shǔi tú wèi běi kè fù
jiāng nán běn shì shān shǔi guó,
xiá yǐng é yún chā kōng bì。
shì rén ài huà bù ài zhēn,
yī fú shēng xiāo xuán sù bì。
dǒng shēng hǎo shǒu bì hóng shàng,
yì zài bǐ xiān fāng luò bǐ。
yún guān xìu huǎng sǎo céng qīng,
yuè pǔ yān tīng xiě xīu bái。
zòng héng suǒ xì fēn háo lí,
biàn huà yōu míng jué hén jī。
cāng jiāng jié shí hū pò sùi,
piàn zhǐ sàn màn líu bù dé。
dāng nián zài rù mǐ jiā chuán,
yè yè hóng guāng bā qiān chǐ。
xīn píng xìn pǐn kuā tiān zhēn,
shēng jià zhī jīn wàn qián zhí。
líu chuán zhī luò jī rén shǒu,
shén wù hù chí rù jūn shì。
shì jiān yóu wù néng yí rén,
mò kàn jiāng nán wàng jiāng běi 。