寄庐陵刘国博会孟先辈

(宋代)连文凤

吁嗟天地何梦中,魈{魉外换其}日夜嘘寒风。
万物元气销铄尽,文章千古无时穷。
先生驱文挟风雨,笔势不傍心自语。
頖池水暖芹正香,物换星移时不鲁。
昔鲁东门已无人,况今门外车马尘。
飞尘著天黑如漆,灵光一点争嶙峋。
新进少年竞浮靡,妆点春妍学桃李。
贞元朝士已无多,不识伯淳堪愧死。
江空岁晚雪满天,钱塘风景经几年。
片言只字落人世,至今识者犹能传。
愧乏新诗送盘谷,恨别情多歌不足。
语言憔悴更可邻,故都写作断肠曲。
潸然老泪愁天津,铜驼巷陌荆棘深。
吴云江树黯无色,千里共此凄凉心。
昌黎博士头已白,籍湜当年门下客。
俱是乾坤无用人,一见新诗重相忆。
噫嘻齐前烟雨凄,横江老鹤今来归。
我欲附之翎翅短,此情寄与东风飞。

《寄庐陵刘国博会孟先辈》拼音标注

jì lú líng líu guó bó hùi mèng xiān bèi
xū jiē tiān dì hé mèng zhōng,
xiāo { liǎng wài huàn qí } rì yè xū hán fēng。
wàn wù yuán qì xiāo shuò jǐn,
wén zhāng qiān gǔ wú shí qióng。
xiān shēng qū wén xié fēng yǔ,
bǐ shì bù bàng xīn zì yǔ。
pàn chí shǔi nuǎn qín zhèng xiāng,
wù huàn xīng yí shí bù lǔ。
xī lǔ dōng mén yǐ wú rén,
kuàng jīn mén wài chē mǎ chén。
fēi chén zhù tiān hēi rú qī,
líng guāng yī diǎn zhēng lín xún。
xīn jìn shǎo nián jìng fú mǐ,
zhuāng diǎn chūn yán xué táo lǐ。
zhēn yuán zhāo shì yǐ wú duō,
bù shì bó chún kān kùi sǐ。
jiāng kōng sùi wǎn xuě mǎn tiān,
qián táng fēng jǐng jīng jī nián。
piàn yán zhǐ zì luò rén shì,
zhì jīn shì zhě yóu néng chuán。
kùi fá xīn shī sòng pán gǔ,
hèn bié qíng duō gē bù zú。
yǔ yán qiáo cùi gèng kě lín,
gù dū xiě zuò duàn cháng qū。
shān rán lǎo lèi chóu tiān jīn,
tóng tuó xiàng mò jīng jí shēn。
wú yún jiāng shù àn wú sè,
qiān lǐ gòng cǐ qī liáng xīn。
chāng lí bó shì tóu yǐ bái,
jí shí dāng nián mén xià kè。
jù shì gān kūn wú yòng rén,
yī jiàn xīn shī zhòng xiāng yì。
yī xī qí qián yān yǔ qī,
héng jiāng lǎo hè jīn lái gūi。
wǒ yù fù zhī líng chì duǎn,
cǐ qíng jì yǔ dōng fēng fēi 。