春风一首自叹即送归人

(宋代)安道

春风昼夜吹,曾不入枯枝。亭长逼妻日,将军遇尉时。

异香还左僻,蹇命及亲知。即事堪凄断,伤心更别离。

《春风一首自叹即送归人》拼音标注

chūn fēng yī shǒu zì tàn jí sòng gūi rén
chūn fēng zhòu yè chūi,
céng bù rù kū zhī。
tíng cháng bī qī rì,
jiāng jūn yù wèi shí。
yì xiāng huán zuǒ pì,
jiǎn mìng jí qīn zhī。
jí shì kān qī duàn,
shāng xīn gèng bié lí。