拟古十二首 其十
(元代)梁寅
云门辍清响,郑卫音方扬。锦衣受垢污,不如练布良。
轩轩青云士,鸣玉升庙堂。名高受谗毁,宠盛罹愆殃。
美女恶女仇,偏听奸以萌。众口能铄金,况乃忘周防。
所以君子心,惟用德自将。行行九折阪,戒哉衔橛伤。
《拟古十二首 其十》拼音标注
nǐ gǔ shí èr shǒu qí shí
yún mén chuò qīng xiǎng,
zhèng wèi yīn fāng yáng。
jǐn yī shòu gòu wū,
bù rú liàn bù liáng。
xuān xuān qīng yún shì,
míng yù shēng miào táng。
míng gāo shòu chán hǔi,
chǒng shèng lí qiān yāng。
měi nv̌ è nv̌ chóu,
piān tīng jiān yǐ méng。
zhòng kǒu néng shuò jīn,
kuàng nǎi wàng zhōu fáng。
suǒ yǐ jūn zǐ xīn,
wéi yòng dé zì jiāng。
xíng xíng jǐu zhé bǎn,
jiè zāi xián jué shāng。