度梅关遇雪

(明代)梁应高

几度梅关思转赊,谩听松底乱鸣鸦。阴云聚雨当空出,旅客冲寒入径斜。

挂壁石碑添淡绿,沿崖古木落残花。人生南北应难定,感叹流光黯自嗟。

《度梅关遇雪》拼音标注

dù méi guān yù xuě
jī dù méi guān sī zhuǎn shē,
mán tīng sōng dǐ luàn míng yā。
yīn yún jù yǔ dāng kōng chū,
lv̌ kè chōng hán rù jìng xié。
guà bì shí bēi tiān dàn lv̀,
yán yá gǔ mù luò cán huā。
rén shēng nán běi yìng nán dìng,
gǎn tàn líu guāng àn zì jiē。