海幢寺舍利塔歌
(明代)梁以壮
杨孚故庐洛阳雪,松枝即是琼瑶树。杨孚一去千百年,杨孚祠屋自朝暮。
祠屋高在秀山阳,秀山巍巍不易赴。河南本是杨孚名,杨孚第宅是其故。
第宅今变为僧居,僧居从来僧不悟。山林百亩佛殿开,中立一塔说幻寓。
塔上佛像中佛骨,骨名金沙亦无数。金沙死骨能利人,活佛当时能普护。
普护外国不得知,中国有神亦屡屡。杨孚生前世称贤,死后庙貌亦静素。
岂力不若佛力大,圣贤博施事难措。虚无佛法那可窥,世事浮沉不相顾。
僧家寂寞要久长,白石泠泠结牢固。白石出在端州旁,气抱星岩夜光注。
七层灯影玉一围,上逼诸天下凝冱。利己利人僧不言,日掩禅关但挥麈。
有时放生倚石塔,白石玲珑通鸟语。群鸟向塔塔欲动,似知不知如欲诉。
何如深潭一白鹅,或起或伏自风雨。
《海幢寺舍利塔歌》拼音标注
hǎi chuáng sì shè lì tǎ gē
yáng fú gù lú luò yáng xuě,
sōng zhī jí shì qióng yáo shù。
yáng fú yī qù qiān bǎi nián,
yáng fú cí wū zì zhāo mù。
cí wū gāo zài xìu shān yáng,
xìu shān wēi wēi bù yì fù。
hé nán běn shì yáng fú míng,
yáng fú dì zhái shì qí gù。
dì zhái jīn biàn wèi sēng jū,
sēng jū cóng lái sēng bù wù。
shān lín bǎi mǔ fó diàn kāi,
zhōng lì yī tǎ shuō huàn yù。
tǎ shàng fó xiàng zhōng fó gǔ,
gǔ míng jīn shā yì wú shù。
jīn shā sǐ gǔ néng lì rén,
huó fó dāng shí néng pǔ hù。
pǔ hù wài guó bù dé zhī,
zhōng guó yǒu shén yì lv̌ lv̌。
yáng fú shēng qián shì chēng xián,
sǐ hòu miào mào yì jìng sù。
qǐ lì bù ruò fó lì dà,
shèng xián bó shī shì nán cuò。
xū wú fó fǎ nà kě kūi,
shì shì fú chén bù xiāng gù。
sēng jiā jì mò yào jǐu cháng,
bái shí líng líng jié láo gù。
bái shí chū zài duān zhōu páng,
qì bào xīng yán yè guāng zhù。
qī céng dēng yǐng yù yī wéi,
shàng bī zhū tiān xià níng hù。
lì jǐ lì rén sēng bù yán,
rì yǎn shàn guān dàn hūi zhǔ。
yǒu shí fàng shēng yǐ shí tǎ,
bái shí líng lóng tōng niǎo yǔ。
qún niǎo xiàng tǎ tǎ yù dòng,
sì zhī bù zhī rú yù sù。
hé rú shēn tán yī bái é,
huò qǐ huò fú zì fēng yǔ。