霜夜楼中闻笛有感

(明代)梁有誉

醉倚高楼望明月,天河无梁正愁绝。忽闻横笛起天涯,吹落江梅满城雪。

往者北上黄金台,明月歌残胡笛哀。数声啾吒关榆折,大野无人铁骑来。

畿辅澒洞心胆摧,天地惨澹忽异色,吁嗟此声胡为哉。

自后乞身南国卧,悲歌苦调何人和。哀弦豪竹徒聒耳,海思云情独无那。

此夜闻笛神扬扬,星斗阑干霜暗堕。曲飞碧落云不流,响入空山石应破。

山鬼悲吟万木震,蛟龙吐沫洪涛簸。东家荡子倚箜篌,南国佳人梳倭鬌。

听此应复为感动,况乃志士多坎轲。怀人永夜头堪白,感旧当年计仍左。

听馀三弄月东出,揽衣复向藜床坐。气酣酒尽天宇晶,人间忧乐何锁锁。

丘仲季长不可作,后来赋者徒么么。我闻东南产箭蒿,风稍露筱鸾凤过。

拟裁数节手中吹,独向寒江放孤舸。

《霜夜楼中闻笛有感》拼音标注

shuāng yè lóu zhōng wén dí yǒu gǎn
zùi yǐ gāo lóu wàng míng yuè,
tiān hé wú liáng zhèng chóu jué。
hū wén héng dí qǐ tiān yá,
chūi luò jiāng méi mǎn chéng xuě。
wǎng zhě běi shàng huáng jīn tái,
míng yuè gē cán hú dí āi。
shù shēng jīu zhà guān yú zhé,
dà yě wú rén tiě qí lái。
jī fǔ hòng dòng xīn dǎn cūi,
tiān dì cǎn dàn hū yì sè,
xū jiē cǐ shēng hú wèi zāi。
zì hòu qǐ shēn nán guó wò,
bēi gē kǔ diào hé rén hé。
āi xián háo zhú tú guā ěr,
hǎi sī yún qíng dú wú nà。
cǐ yè wén dí shén yáng yáng,
xīng dǒu lán gān shuāng àn duò。
qū fēi bì luò yún bù líu,
xiǎng rù kōng shān shí yìng pò。
shān gǔi bēi yín wàn mù zhèn,
jiāo lóng tǔ mò hóng tāo bò。
dōng jiā dàng zǐ yǐ kōng hóu,
nán guó jiā rén shū wēi duǒ。
tīng cǐ yìng fù wèi gǎn dòng,
kuàng nǎi zhì shì duō kǎn kē。
huái rén yǒng yè tóu kān bái,
gǎn jìu dāng nián jì réng zuǒ。
tīng yú sān nòng yuè dōng chū,
lǎn yī fù xiàng lí chuáng zuò。
qì hān jǐu jǐn tiān yǔ jīng,
rén jiān yōu lè hé suǒ suǒ。
qīu zhòng jì cháng bù kě zuò,
hòu lái fù zhě tú yāo yāo。
wǒ wén dōng nán chǎn jiàn hāo,
fēng shāo lù xiǎo luán fèng guò。
nǐ cái shù jié shǒu zhōng chūi,
dú xiàng hán jiāng fàng gū gě。