感讽篇

(明代)梁佑逵

予少颇晰美,苦为女郎齿。十五出从师,邂逅西邻女。

相感上秦楼,当筵蒙锦被。春色腻如云,白縠笼烟紫。

宝钏响锒铛,明珠挂当耳。空房挺华光,援琴横自起。

怵惕且自陈,黄泉永相矢。岂曰匪思存,中怀良独尔。

宋玉虽好色,言宁孤人子。

《感讽篇》拼音标注

gǎn fēng piān
yú shǎo pǒ xī měi,
kǔ wèi nv̌ láng chǐ。
shí wǔ chū cóng shī,
xiè hòu xī lín nv̌。
xiāng gǎn shàng qín lóu,
dāng yán méng jǐn bèi。
chūn sè nì rú yún,
bái hú lóng yān zǐ。
bǎo chuàn xiǎng láng dāng,
míng zhū guà dāng ěr。
kōng fáng tǐng huá guāng,
yuán qín héng zì qǐ。
chù tì qiě zì chén,
huáng quán yǒng xiāng shǐ。
qǐ yuē fěi sī cún,
zhōng huái liáng dú ěr。
sòng yù sūi hǎo sè,
yán níng gū rén zǐ。