宗子相宅
(明代)梁有誉
燕峤正人日,朋簪复此筵。青尊共良夜,彩胜感流年。
北地寒应减,上林春较先。雁归残雪后,梅落晚风前。
世事嗟知白,吾生谩守玄。愁深诗草短,兴洽烛花燃。
宫阙祥光满,郊原景色鲜。更期恣游赏,莫负艳阳天。
《宗子相宅》拼音标注
zōng zǐ xiāng zhái
yàn jiào zhèng rén rì,
péng zān fù cǐ yán。
qīng zūn gòng liáng yè,
cǎi shèng gǎn líu nián。
běi dì hán yìng jiǎn,
shàng lín chūn jiào xiān。
yàn gūi cán xuě hòu,
méi luò wǎn fēng qián。
shì shì jiē zhī bái,
wú shēng mán shǒu xuán。
chóu shēn shī cǎo duǎn,
xīng qià zhú huā rán。
gōng què xiáng guāng mǎn,
jiāo yuán jǐng sè xiān。
gèng qī zì yóu shǎng,
mò fù yàn yáng tiān。
- 上一篇:豫章遇时睿夫行人时奉使兹地
- 下一篇:观音阁望海上诸山得城字