登白云山顶 其二
(明代)梁有誉
石梁天畔驾晴霓,况复风光且杖藜。春蔼树迷秦岭北,夕阳山满汉台西。
数龛荒藓诸僧散,一径飞花独鸟啼。莫向尘寰嗟白发,好从灵峤问丹梯。
《登白云山顶 其二》拼音标注
dēng bái yún shān dǐng qí èr
shí liáng tiān pàn jià qíng ní,
kuàng fù fēng guāng qiě zhàng lí。
chūn ǎi shù mí qín líng běi,
xī yáng shān mǎn hàn tái xī。
shù kān huāng xiǎn zhū sēng sàn,
yī jìng fēi huā dú niǎo tí。
mò xiàng chén huán jiē bái fā,
hǎo cóng líng jiào wèn dān tī。