高山堂
(宋代)安道
危巅层阁倚云平,一凭阑干醉魄醒。
霁雨乱山生淡碧,带风寒竹有馀青。
孤猿傍石来深涧,幽鸟冲烟入画屏。
却让高僧占仙境,蓬莱不独在沧溟。
霁雨乱山生淡碧,带风寒竹有馀青。
孤猿傍石来深涧,幽鸟冲烟入画屏。
却让高僧占仙境,蓬莱不独在沧溟。
《高山堂》拼音标注
gāo shān táng
wēi diān céng gé yǐ yún píng,
yī píng lán gān zùi pò xǐng。
jì yǔ luàn shān shēng dàn bì,
dài fēng hán zhú yǒu yú qīng。
gū yuán bàng shí lái shēn jiàn,
yōu niǎo chōng yān rù huà píng。
què ràng gāo sēng zhān xiān jìng,
péng lái bù dú zài cāng míng 。