题远绿亭

(元代)廖大圭

新亭始云搆,丛木已森森。城郭万井喧,翛然此中林。

主人爱嘉客,而我来清唫。朝阳丽初齐,开户罗数岑。

千里出毫秒,双明洞高深。岚将宿雨滴,翠与浮云沈。

眉浓有新黛,发沐及未簪。宛转呈姿媚,顷刻移晴阴。

真观落尘色,爽气开灵襟。苍烟起华薄,迥见归飞禽。

维兹古皇宅,鄂公旧铺金。奇踪谅神閟,焕发方自今。

亭亭金华翁,名迹讵足侵。翠屏澹相对,永日坐鸣琴。

青青亘终古,可比静者心。

《题远绿亭》拼音标注

tí yuǎn lv̀ tíng
xīn tíng shǐ yún gòu,
cóng mù yǐ sēn sēn。
chéng guō wàn jǐng xuān,
xiāo rán cǐ zhōng lín。
zhǔ rén ài jiā kè,
ér wǒ lái qīng yín。
zhāo yáng lì chū qí,
kāi hù luō shù cén。
qiān lǐ chū háo miǎo,
shuāng míng dòng gāo shēn。
lán jiāng sù yǔ dī,
cùi yǔ fú yún shěn。
méi nóng yǒu xīn dài,
fā mù jí wèi zān。
wǎn zhuǎn chéng zī mèi,
qǐng kè yí qíng yīn。
zhēn guān luò chén sè,
shuǎng qì kāi líng jīn。
cāng yān qǐ huá bó,
jiǒng jiàn gūi fēi qín。
wéi zī gǔ huáng zhái,
è gōng jìu pū jīn。
qí zōng liàng shén bì,
huàn fā fāng zì jīn。
tíng tíng jīn huá wēng,
míng jī jù zú qīn。
cùi píng dàn xiāng dùi,
yǒng rì zuò míng qín。
qīng qīng gèn zhōng gǔ,
kě bǐ jìng zhě xīn。