书寄会丛上人

(明代)廖衷赤

昔闻大乘说禅通,形形色色尽通空。我观世间一切法,无空等与大空同。

日月星辰雷电击,江山大地豁浑濛。混元一气谁凿辟,生人生物无终穷。

有身既非本来面,春华秋叶落还浓。哎约一声天地晓,条条赤木白与红。

吮乳便觉滋味好,饥食渴饮欲恶攻。甜桃苦李不相让,爱河欲海恣蛟龙。

予将此理问会丛,丛拈针线把衲缝。他诵金刚摆严偈,我念大学和中庸。

尔我彼此同床梦,譬以歧路不同踪。谁知三教本一教,千派万派总朝宗。

会丛叩我空乎否,茫无对答嘴都空。色即是空空即色,错差一线堕禅狐。

我亦不解空空理,学得空空知也无。君不见敲石出星火,引镜现形模,空空色色漫糊涂。

从此打散蒲团坐,省却面壁剩工夫。

《书寄会丛上人》拼音标注

shū jì hùi cóng shàng rén
xī wén dà chéng shuō shàn tōng,
xíng xíng sè sè jǐn tōng kōng。
wǒ guān shì jiān yī qiē fǎ,
wú kōng děng yǔ dà kōng tóng。
rì yuè xīng chén léi diàn jí,
jiāng shān dà dì huō hún méng。
hùn yuán yī qì shúi záo pì,
shēng rén shēng wù wú zhōng qióng。
yǒu shēn jì fēi běn lái miàn,
chūn huá qīu yè luò huán nóng。
āi yuē yī shēng tiān dì xiǎo,
tiáo tiáo chì mù bái yǔ hóng。
shǔn rǔ biàn jué zī wèi hǎo,
jī shí kě yǐn yù è gōng。
tián táo kǔ lǐ bù xiāng ràng,
ài hé yù hǎi zì jiāo lóng。
yú jiāng cǐ lǐ wèn hùi cóng,
cóng nián zhēn xiàn bǎ nà féng。
tā sòng jīn gāng bǎi yán jié,
wǒ niàn dà xué hé zhōng yōng。
ěr wǒ bǐ cǐ tóng chuáng mèng,
pì yǐ qí lù bù tóng zōng。
shúi zhī sān jiào běn yī jiào,
qiān pài wàn pài zǒng zhāo zōng。
hùi cóng kòu wǒ kōng hū fǒu,
máng wú dùi dá zǔi dū kōng。
sè jí shì kōng kōng jí sè,
cuò chà yī xiàn duò shàn hú。
wǒ yì bù jiě kōng kōng lǐ,
xué dé kōng kōng zhī yě wú。
jūn bù jiàn qiāo shí chū xīng huǒ,
yǐn jìng xiàn xíng mó,
kōng kōng sè sè màn hú tú。
cóng cǐ dǎ sàn pú tuán zuò,
shěng què miàn bì shèng gōng fū。