补瓢(二首)
(宋代)安道
一席茅庵百衲身,山高无日照窗尘。
雪松挺翠能禁冷,霜叶堆红岂是春。
瓦罐汲泉便北并,木盘分米赠西邻。
补瓢留得青蚨在,自笑痴心也济贫。
雪松挺翠能禁冷,霜叶堆红岂是春。
瓦罐汲泉便北并,木盘分米赠西邻。
补瓢留得青蚨在,自笑痴心也济贫。
《补瓢(二首)》拼音标注
bǔ piáo ( èr shǒu )
yī xí máo ān bǎi nà shēn,
shān gāo wú rì zhào chuāng chén。
xuě sōng tǐng cùi néng jìn lěng,
shuāng yè dūi hóng qǐ shì chūn。
wǎ guàn jí quán biàn běi bìng,
mù pán fēn mǐ zèng xī lín。
bǔ piáo líu dé qīng fú zài,
zì xiào chī xīn yě jì pín 。