古心上人颜其禅轩曰爱松林梅隐氏为作图索余赋诗因走笔题之

(明代)林弼

山人爱松苦成癖,绕屋尽是苍龙鳞。长哦其间日不足,更寻梅隐为写真。

摩挲素壁光于雪,错落金刀交屈铁。玄豹毛生雾雨寒,老蛟爪擘山石裂。

潇疏似是寒涛惊,恍惚已觉凉风生。徂徕山下云黯黯,太华峰顶秋泠泠。

古心山人貌亦古,矫矫苍松宛相似。何当结取云边巢,从师参透西来意。

《古心上人颜其禅轩曰爱松林梅隐氏为作图索余赋诗因走笔题之》拼音标注

gǔ xīn shàng rén yán qí shàn xuān yuē ài sōng lín méi yǐn shì wèi zuò tú suǒ yú fù shī yīn zǒu bǐ tí zhī
shān rén ài sōng kǔ chéng pǐ,
rào wū jǐn shì cāng lóng lín。
cháng é qí jiān rì bù zú,
gèng xún méi yǐn wèi xiě zhēn。
mó suō sù bì guāng yú xuě,
cuò luò jīn dāo jiāo qū tiě。
xuán bào máo shēng wù yǔ hán,
lǎo jiāo zhuǎ bò shān shí liè。
xiāo shū sì shì hán tāo liáng,
huǎng hū yǐ jué liáng fēng shēng。
cú lái shān xià yún àn àn,
tài huá fēng dǐng qīu líng líng。
gǔ xīn shān rén mào yì gǔ,
jiǎo jiǎo cāng sōng wǎn xiāng sì。
hé dāng jié qǔ yún biān cháo,
cóng shī cān tòu xī lái yì。