鹧鸪天 晚春

(宋代)安道

抛却银针喜晚晴。遣情无奈独伤情。高低别院秋千影,远近人家笑语声。

黄鸟碎,白萍轻。绿苔春尽点红英。一年好景仍辜负,堪笑嫦娥老此生。

《鹧鸪天 晚春》拼音标注

zhè gū tiān wǎn chūn
pāo què yín zhēn xǐ wǎn qíng。
qiǎn qíng wú nài dú shāng qíng。
gāo dī bié yuàn qīu qiān yǐng,
yuǎn jìn rén jiā xiào yǔ shēng。
huáng niǎo sùi,
bái píng qīng。
lv̀ tái chūn jǐn diǎn hóng yīng。
yī nián hǎo jǐng réng gū fù,
kān xiào cháng é lǎo cǐ shēng。