饮药房陈户山居分韵得閤字

(宋代)林尚仁

常人厌寂寥,隐士畏喧杂。山居主人百好无,终日哦诗闭书閤。

我本山中人,心事亦颇合。杖藜约客行幽深,来扣吟扉坐陈榻。

不叙寒暄说晚唐,满座春风屡倾榼。霜晴沙路软如泥,谷鸟相呼声自答。

花时不饮空白头,世味由来如嚼蜡。祇怜无梦化作蝴蝶飞,绕尽百花深处日千匝。

《饮药房陈户山居分韵得閤字》拼音标注

yǐn yào fáng chén hù shān jū fēn yùn dé gé zì
cháng rén yàn jì liáo,
yǐn shì wèi xuān zá。
shān jū zhǔ rén bǎi hǎo wú,
zhōng rì é shī bì shū gé。
wǒ běn shān zhōng rén,
xīn shì yì pǒ hé。
zhàng lí yuē kè xíng yōu shēn,
lái kòu yín fēi zuò chén tà。
bù xù hán xuān shuō wǎn táng,
mǎn zuò chūn fēng lv̌ qīng kè。
shuāng qíng shā lù ruǎn rú ní,
gǔ niǎo xiāng hū shēng zì dá。
huā shí bù yǐn kōng bái tóu,
shì wèi yóu lái rú jiáo là。
qí lián wú mèng huà zuò hú dié fēi,
rào jǐn bǎi huā shēn chù rì qiān zā。