题姚复庄燮哭汤户部诗后 其六

(宋代)安道

知己太寥落,出门屡失欢。椒兰为萧艾,不觉斯世宽。

苦抱悱恻心,周旋故人故。绝迹避尘嚣,痛为俗所误。

骊龙晦颔珠,魑末伺昏黄。奋身苦一跃,前程风云长。

有力忍引手,旦夕死道旁。缓急无可恃,百端集茫茫。

读此见古谊,惄焉中心伤。

《题姚复庄燮哭汤户部诗后 其六》拼音标注

tí yáo fù zhuāng xiè kū tāng hù bù shī hòu qí lìu
zhī jǐ tài liáo luò,
chū mén lv̌ shī huān。
jiāo lán wèi xiāo ài,
bù jué sī shì kuān。
kǔ bào fěi cè xīn,
zhōu xuán gù rén gù。
jué jī bì chén xiāo,
tòng wèi sú suǒ wù。
lí lóng hùi hàn zhū,
chī mò sì hūn huáng。
fèn shēn kǔ yī yuè,
qián chéng fēng yún cháng。
yǒu lì rěn yǐn shǒu,
dàn xī sǐ dào páng。
huǎn jí wú kě shì,
bǎi duān jí máng máng。
dú cǐ jiàn gǔ yí,
nì yān zhōng xīn shāng。