题姚复庄燮哭汤户部诗后 其二

(宋代)安道

依依出山云,因风乍回合。各抱霖雨心,相失又南北。

南北各万里,均此星月光。寒星夜陨石,落月天雨霜。

利器不一用,摧折吴干将。神龙忽化去,为帝骖云翔。

魂招不可下,迥立神忧伤。

《题姚复庄燮哭汤户部诗后 其二》拼音标注

tí yáo fù zhuāng xiè kū tāng hù bù shī hòu qí èr
yī yī chū shān yún,
yīn fēng zhà húi hé。
gè bào lín yǔ xīn,
xiāng shī yòu nán běi。
nán běi gè wàn lǐ,
jūn cǐ xīng yuè guāng。
hán xīng yè yǔn shí,
luò yuè tiān yǔ shuāng。
lì qì bù yī yòng,
cūi zhé wú gān jiāng。
shén lóng hū huà qù,
wèi dì cān yún xiáng。
hún zhāo bù kě xià,
jiǒng lì shén yōu shāng。