昔宋欧阳公雪中会客出令赋诗禁体物语因追和其韵以寄兴云

(明代)萼廷玉

六出开残天上萼,缤纷四海摧萼薄。戍夫绝塞苦宵征,行旅长途艰早作。

能令寰宇尽迷茫,解使乾坤顿恢廓。倚山莫道自坚牢,触日应须谩销铄。

倏来忽去逐风颠,蒙头拂面漫空落。偶然飒刺到窗纱,遽尔严凝透狐貉。

骚人笔底任品题,儿童阶下随搏攫。凌晨艰食啼乳鸦,向晚迷巢飞冻雀。

钓矶

《昔宋欧阳公雪中会客出令赋诗禁体物语因追和其韵以寄兴云》拼音标注

xī sòng ōu yáng gōng xuě zhōng hùi kè chū lìng fù shī jìn tǐ wù yǔ yīn zhūi hé qí yùn yǐ jì xīng yún
lìu chū kāi cán tiān shàng è,
bīn fēn sì hǎi cūi è bó。
shù fū jué sāi kǔ xiāo zhēng,
xíng lv̌ cháng tú jiān zǎo zuò。
néng lìng huán yǔ jǐn mí máng,
jiě shǐ gān kūn dùn hūi kuò。
yǐ shān mò dào zì jiān láo,
hóng rì yìng xū mán xiāo shuò。
shū lái hū qù zhú fēng diān,
méng tóu fú miàn màn kōng luò。
ǒu rán sà cì dào chuāng shā,
jù ěr yán níng tòu hú hé。
sāo rén bǐ dǐ rèn pǐn tí,
ér tóng jiē xià súi bó jué。
líng chén jiān shí tí rǔ yā,
xiàng wǎn mí cháo fēi dòng què。
diào jī