两舅氏挽诗

(宋代)林希逸

吾舅虽潜德,人间两玉人。眼高俱迈俗,鬓秃共娱亲。

场屋因缘薄,诗书趣味新。少公谈颇胜,伯氏奕尤神。

门外相过少,樽中自酿醇。荆花同伴老,竹叶满怀春。

寿秩皆踰七,堂封亦与邻。赠车伤作梦,华屋怅今颦。

甥老头如雪,山空骨已尘。前年松下酹,语不尽酸辛。

《两舅氏挽诗》拼音标注

liǎng jìu shì wǎn shī
wú jìu sūi qián dé,
rén jiān liǎng yù rén。
yǎn gāo jù mài sú,
bìn tū gòng yú qīn。
cháng wū yīn yuán bó,
shī shū qù wèi xīn。
shǎo gōng tán pǒ shèng,
bó shì yì yóu shén。
mén wài xiāng guò shǎo,
zūn zhōng zì niàng chún。
jīng huā tóng bàn lǎo,
zhú yè mǎn huái chūn。
shòu zhì jiē yú qī,
táng fēng yì yǔ lín。
zèng chē shāng zuò mèng,
huá wū chàng jīn pín。
shēng lǎo tóu rú xuě,
shān kōng gǔ yǐ chén。
qián nián sōng xià lèi,
yǔ bù jǐn suān xīn。