题达磨渡芦图
(宋代)林希逸
白头浪中碧眼胡,赤脚笑踏雁衔芦。太平寺主不知我,观音后身谁诳渠。
是身如幻本来空,偶然游戏非神通。当年涉海向震旦,扁舟本与商胡同。
君不见壶丘弟子御风飞,犹有所待周笑之。又不见横抛锡杖渡水僧,回瞻黄檗称大乘。
此胡法器更奇在,何曾以此为圣解。萧郎不悟义不留,却要时人略惊怪。
异时埋骨寄熊耳,万里西归提只履。忽从葱岭遇宋云,雅意依然今日是。
此图谁笔面如活,客来却咏凌波袜。若将底事比渠侬,老胡暗中定羞杀。
《题达磨渡芦图》拼音标注
tí dá mó dù lú tú
bái tóu làng zhōng bì yǎn hú,
chì jiǎo xiào tà yàn xián lú。
tài píng sì zhǔ bù zhī wǒ,
guān yīn hòu shēn shúi kuáng qú。
shì shēn rú huàn běn lái kōng,
ǒu rán yóu xì fēi shén tōng。
dāng nián shè hǎi xiàng zhèn dàn,
biǎn zhōu běn yǔ shāng hú tóng。
jūn bù jiàn hú qīu dì zǐ yù fēng fēi,
yóu yǒu suǒ dài zhōu xiào zhī。
yòu bù jiàn héng pāo xí zhàng dù shǔi sēng,
húi zhān huáng bò chēng dà chéng。
cǐ hú fǎ qì gèng qí zài,
hé céng yǐ cǐ wèi shèng jiě。
xiāo láng bù wù yì bù líu,
què yào shí rén lvè liáng guài。
yì shí mái gǔ jì xióng ěr,
wàn lǐ xī gūi tí zhǐ lv̌。
hū cóng cōng líng yù sòng yún,
yǎ yì yī rán jīn rì shì。
cǐ tú shúi bǐ miàn rú huó,
kè lái què yǒng líng bō wà。
ruò jiāng dǐ shì bǐ qú nóng,
lǎo hú àn zhōng dìng xīu shā。