郁鲁珍画
(元代)凌云翰
平生山水尝见之,不意画图如此奇。松雪老仙得其理,笔端幻出无声诗。
森森千丈长松下,中有高人韵潇洒。挥弦岂为送飞鸿,情性因之自陶写。
杏坛绝响几秋春,谁信经成能致麟。黎阳先生真隐者,为假山水传其神。
溪山苍苍溪水绿,君胡为兮在空谷。他时倘鼓宓贱琴,更效南风歌一曲。
《郁鲁珍画》拼音标注
yù lǔ zhēn huà
píng shēng shān shǔi cháng jiàn zhī,
bù yì huà tú rú cǐ qí。
sōng xuě lǎo xiān dé qí lǐ,
bǐ duān huàn chū wú shēng shī。
sēn sēn qiān zhàng cháng sōng xià,
zhōng yǒu gāo rén yùn xiāo sǎ。
hūi xián qǐ wèi sòng fēi hóng,
qíng xìng yīn zhī zì táo xiě。
xìng tán jué xiǎng jī qīu chūn,
shúi xìn jīng chéng néng zhì lín。
lí yáng xiān shēng zhēn yǐn zhě,
wèi jiǎ shān shǔi chuán qí shén。
xī shān cāng cāng xī shǔi lv̀,
jūn hú wèi xī zài kōng gǔ。
tā shí tǎng gǔ mì jiàn qín,
gèng xiào nán fēng gē yī qū。