悼融上人
(元代)凌云翰
显明古刹化烟霞,甘露泉头即是家。薝卜结成霜后寔,枇杷开到雪中花。
也知寂灭方为乐,始信浮生自有涯。写得旧时行道影,不教尘土污袈裟。
《悼融上人》拼音标注
dào róng shàng rén
xiǎn míng gǔ chà huà yān xiá,
gān lù quán tóu jí shì jiā。
zhán bǔ jié chéng shuāng hòu shí,
pí pá kāi dào xuě zhōng huā。
yě zhī jì miè fāng wèi lè,
shǐ xìn fú shēng zì yǒu yá。
xiě dé jìu shí xíng dào yǐng,
bù jiào chén tǔ wū jiā shā。