孟冬寒气至

(清代)柳是

雕甍方凄蹙,缛绣更沉戚。泣椒自愁粉,帖翠意难迪。

旖旎非寒冬,玄灵何迫觌。客从远方来,贻我书的历。

君心泻瑶树,妾意感花额。言言有深际,欢处殊不怿。

长感故人心,故心犹可忆。

《孟冬寒气至》拼音标注

mèng dōng hán qì zhì
diāo méng fāng qī cù,
rù xìu gèng chén qī。
qì jiāo zì chóu fěn,
tiē cùi yì nán dí。
yǐ nǐ fēi hán dōng,
xuán líng hé pò dí。
kè cóng yuǎn fāng lái,
yí wǒ shū de lì。
jūn xīn xiè yáo shù,
qiè yì gǎn huā é。
yán yán yǒu shēn jì,
huān chù shū bù yì。
cháng gǎn gù rén xīn,
gù xīn yóu kě yì。