和杨彦文嵩山诗

(宋代)刘攽

杨侯作邑山水中,县南百里维青嵩。官閒身老诗笔健,乐与丘壑研豪雄。

是时新凉背炎夏,草木秀丽全天功。重青叠碧百万状,有如耋老携儿童。

悬泉落崖泻万丈,震雷发地声隆隆。阴风岩洞忽悽怆,寒生六月如凝冬。

祠官祀典有常秩,扫除给复何其恭。孕灵产异远不极,面周负郑人殊风。

生云触石始肤寸,倏忽澍雨成冥濛。群山相望不足算,礼若小国来朝宗。

幽人羽客此独往,深处时与神仙通。念君吏职有章绶,池鸿笼鹤思长空。

暂留灵境寄心赏,仰止万古希遐踪。梯高径侧目力短,涉历庳下非穹崇。

山中居人亦富逸,翠竹寒松名素封。愿言携家事卜筑,采薇饮水欣长终。

岩田种芝地高下,茅屋溯水溪西东。君能挂冠共此约,何必绮季东园公。

《和杨彦文嵩山诗》拼音标注

hé yáng yàn wén sōng shān shī
yáng hóu zuò yì shān shǔi zhōng,
xiàn nán bǎi lǐ wéi qīng sōng。
guān xián shēn lǎo shī bǐ jiàn,
lè yǔ qīu hè yán háo xióng。
shì shí xīn liáng bèi yán xià,
cǎo mù xìu lì quán tiān gōng。
zhòng qīng dié bì bǎi wàn zhuàng,
yǒu rú diè lǎo xié ér tóng。
xuán quán luò yá xiè wàn zhàng,
zhèn léi fā dì shēng lóng lóng。
yīn fēng yán dòng hū qī chuàng,
hán shēng lìu yuè rú níng dōng。
cí guān sì diǎn yǒu cháng zhì,
sǎo chú gěi fù hé qí gōng。
yùn líng chǎn yì yuǎn bù jí,
miàn zhōu fù zhèng rén shū fēng。
shēng yún hóng shí shǐ fū cùn,
shū hū shù yǔ chéng míng méng。
qún shān xiāng wàng bù zú suàn,
lǐ ruò xiǎo guó lái zhāo zōng。
yōu rén yǔ kè cǐ dú wǎng,
shēn chù shí yǔ shén xiān tōng。
niàn jūn lì zhí yǒu zhāng shòu,
chí hóng lóng hè sī cháng kōng。
zàn líu líng jìng jì xīn shǎng,
yǎng zhǐ wàn gǔ xī xiá zōng。
tī gāo jìng cè mù lì duǎn,
shè lì bēi xià fēi qióng chóng。
shān zhōng jū rén yì fù yì,
cùi zhú hán sōng míng sù fēng。
yuàn yán xié jiā shì bǔ zhú,
cǎi wéi yǐn shǔi xīn cháng zhōng。
yán tián zhǒng zhī dì gāo xià,
máo wū sù shǔi xī xī dōng。
jūn néng guà guān gòng cǐ yuē,
hé bì qǐ jì dōng yuán gōng。