壁画古槎歌
(宋代)刘攽
南山大树枫与樗,百年不到生理枯。老枝错落麋奋角,病根蟉结龙垂胡。
风霜不知春不改,古苔悬蔓相萦带。岂知高堂素壁上,画图能令观者爱。
野夫晨兴坐树边,偶说此槎来上天。暂乘西风犯牛斗,却看东海成桑田。
《壁画古槎歌》拼音标注
bì huà gǔ chá gē
nán shān dà shù fēng yǔ chū,
bǎi nián bù dào shēng lǐ kū。
lǎo zhī cuò luò mí fèn jiǎo,
bìng gēn líu jié lóng chúi hú。
fēng shuāng bù zhī chūn bù gǎi,
gǔ tái xuán màn xiāng yíng dài。
qǐ zhī gāo táng sù bì shàng,
huà tú néng lìng guān zhě ài。
yě fū chén xīng zuò shù biān,
ǒu shuō cǐ chá lái shàng tiān。
zàn chéng xī fēng fàn níu dǒu,
què kàn dōng hǎi chéng sāng tián。