衰老

(宋代)刘攽

苍耳婴末疾,浴兰殊未解。枲耳传愈风,及秋始堪采。

惟昔沙塞阴,偶从羊负来。葡萄安石榴,安可同语哉。

鸡雍与豨苓,适用即为贵。何必黄金盘,磊落荐滋味。

老人学道破诸妄,犹有尘缘为疾恙。安得澡身并澡心,使我有意烟霞上。

《衰老》拼音标注

shuāi lǎo
cāng ěr yīng mò jí,
yù lán shū wèi jiě。
xǐ ěr chuán yù fēng,
jí qīu shǐ kān cǎi。
wéi xī shā sāi yīn,
ǒu cóng yáng fù lái。
pú táo ān shí líu,
ān kě tóng yǔ zāi。
jī yōng yǔ xī líng,
shì yòng jí wèi gùi。
hé bì huáng jīn pán,
lěi luò jiàn zī wèi。
lǎo rén xué dào pò zhū wàng,
yóu yǒu chén yuán wèi jí yàng。
ān dé zǎo shēn bìng zǎo xīn,
shǐ wǒ yǒu yì yān xiá shàng。