寄杨十七
(宋代)刘攽
杨侯论诗销我忧,昔岁相逢偕旅游。梁多长者不虚语,倾盖结交子所求。
三年契阔意不展,叹彼栖栖为薮幽。穷愁著书亦自足,有策肯说东诸侯。
长安富贵易反掌,末路功名犹捶钩。天公于予岂爱惜,由来万事非人谋。
阴风朔雪五湖冻,岁穷高卧思同裘。
《寄杨十七》拼音标注
jì yáng shí qī
yáng hóu lùn shī xiāo wǒ yōu,
xī sùi xiāng féng xié lv̌ yóu。
liáng duō cháng zhě bù xū yǔ,
qīng gài jié jiāo zǐ suǒ qíu。
sān nián qì kuò yì bù zhǎn,
tàn bǐ qī qī wèi sǒu yōu。
qióng chóu zhù shū yì zì zú,
yǒu cè kěn shuō dōng zhū hóu。
cháng ān fù gùi yì fǎn zhǎng,
mò lù gōng míng yóu chúi gōu。
tiān gōng yú yú qǐ ài xī,
yóu lái wàn shì fēi rén móu。
yīn fēng shuò xuě wǔ hú dòng,
sùi qióng gāo wò sī tóng qíu。