风辘行

(宋代)安道

晓出彰山北,北风何凄凉。晚入风辘社,社番何踉跄。

十年大甲西,作歹自惊惶。牛骂及大肚,挺而走高冈。

蠢尔无知番,奋臂似螳螂。王师一云集,取之如探囊。

忆此风辘社,先年未受创。王丞为司马,抚绥得其方。

孙公为副臬,恤赏不计量。为言北路番,无如风辘强。

马牛遍原野,黍稷盈仓箱。麻踏如飞健,牵手逞艳妆。

倘为千夫长,驭之楫疆场。张弓还挟矢,亦可壮金汤。

奈何逢数奇,职守失其纲。劳役无休息,铢求不可当。

穷番计无出,刳肉以医疮。支应力不给,势促乃跳梁。

一朝分箭起,焚杀自猖狂。蛮声振半线,羽镞若飞蝗。

调兵更遣将,荡平落大荒。危哉风辘社,几希就灭亡。

皇恩许迁善,生者还其乡。番妇半寡居,番童少雁行。

嗟乎风辘番,盛衰物之常。祗今防厅廨,荒烟蔓道旁。

造物宁恶满,人事实不臧。履霜坚冰至,易戒恶可忘。

夜深风飒飒,独坐思茫茫。司牧人难得,惘然太息长。

《风辘行》拼音标注

fēng lù xíng
xiǎo chū zhāng shān běi,
běi fēng hé qī liáng。
wǎn rù fēng lù shè,
shè fān hé láng qiāng。
shí nián dà jiǎ xī,
zuò dǎi zì liáng huáng。
níu mà jí dà dù,
tǐng ér zǒu gāo gāng。
chǔn ěr wú zhī fān,
fèn bì sì táng láng。
wáng shī yī yún jí,
qǔ zhī rú tàn náng。
yì cǐ fēng lù shè,
xiān nián wèi shòu chuàng。
wáng chéng wèi sī mǎ,
fǔ sūi dé qí fāng。
sūn gōng wèi fù niè,
xù shǎng bù jì liàng。
wèi yán běi lù fān,
wú rú fēng lù qiáng。
mǎ níu biàn yuán yě,
shǔ jì yíng cāng xiāng。
má tà rú fēi jiàn,
qiān shǒu chěng yàn zhuāng。
tǎng wèi qiān fū cháng,
yù zhī jí jiāng cháng。
zhāng gōng huán xié shǐ,
yì kě zhuàng jīn tāng。
nài hé féng shù qí,
zhí shǒu shī qí gāng。
láo yì wú xīu xī,
zhū qíu bù kě dāng。
qióng fān jì wú chū,
kū ròu yǐ yì chuāng。
zhī yìng lì bù gěi,
shì cù nǎi tiào liáng。
yī zhāo fēn jiàn qǐ,
fén shā zì chāng kuáng。
mán shēng zhèn bàn xiàn,
yǔ zú ruò fēi huáng。
diào bīng gèng qiǎn jiāng,
dàng píng luò dà huāng。
wēi zāi fēng lù shè,
jī xī jìu miè wáng。
huáng ēn xǔ qiān shàn,
shēng zhě huán qí xiāng。
fān fù bàn guǎ jū,
fān tóng shǎo yàn xíng。
jiē hū fēng lù fān,
shèng shuāi wù zhī cháng。
zhī jīn fáng tīng xiè,
huāng yān màn dào páng。
zào wù níng è mǎn,
rén shì shí bù zāng。
lv̌ shuāng jiān bīng zhì,
yì jiè è kě wàng。
yè shēn fēng sà sà,
dú zuò sī máng máng。
sī mù rén nán dé,
wǎng rán tài xī cháng。