赋杜氏秋晚红梅用友人韵

(元代)刘诜

君不见绿珠吹笛意态閒,画楼百尺垂阑干。红妆千年不复识,今日忽见春风村。

又不见景阳丽华唱璧月,酡腮半露钿花繁。酒酣妙舞未肯散,一笑婉娩宫井寒。

馀妍尚可眩一世,绿空化尽难为完。坐令前身白玉质,施朱作艳娇能言。

颇疑守宫点臂痕不灭,又疑如意伤颊血未乾。凄风澹月疏竹外,幽香著客能返魂。

同根霜雪魁百卉,未有早秀争秋兰。煌煌庭院生晓色,一树变作扶桑暾。

我欲呼坡仙,叩门共醉诗清温。我欲唤东野,长安一日走马看。

向来酒禁今已释,莫遣顷刻无罍尊。

《赋杜氏秋晚红梅用友人韵》拼音标注

fù dù shì qīu wǎn hóng méi yòng yǒu rén yùn
jūn bù jiàn lv̀ zhū chūi dí yì tài xián,
huà lóu bǎi chǐ chúi lán gān。
hóng zhuāng qiān nián bù fù shì,
jīn rì hū jiàn chūn fēng cūn。
yòu bù jiàn jǐng yáng lì huá chàng bì yuè,
tuó sāi bàn lù diàn huā fán。
jǐu hān miào wǔ wèi kěn sàn,
yī xiào wǎn miǎn gōng jǐng hán。
yú yán shàng kě xuàn yī shì,
lv̀ kōng huà jǐn nán wèi wán。
zuò lìng qián shēn bái yù zhí,
shī zhū zuò yàn jiāo néng yán。
pǒ yí shǒu gōng diǎn bì hén bù miè,
yòu yí rú yì shāng jiá xiě wèi gān。
qī fēng dàn yuè shū zhú wài,
yōu xiāng zhù kè néng fǎn hún。
tóng gēn shuāng xuě kúi bǎi hùi,
wèi yǒu zǎo xìu zhēng qīu lán。
huáng huáng tíng yuàn shēng xiǎo sè,
yī shù biàn zuò fú sāng tūn。
wǒ yù hū pō xiān,
kòu mén gòng zùi shī qīng wēn。
wǒ yù huàn dōng yě,
cháng ān yī rì zǒu mǎ kàn。
xiàng lái jǐu jìn jīn yǐ shì,
mò qiǎn qǐng kè wú léi zūn。