雨晴门外独坐

(元代)刘诜

东风瞰我帏,啼鸟发我兴。出门更无人,惟有青山静。

琤琤石水鸣,忽洗人世听。他日岂不来,邂逅乃复胜。

《雨晴门外独坐》拼音标注

yǔ qíng mén wài dú zuò
dōng fēng kàn wǒ wéi,
tí niǎo fā wǒ xīng。
chū mén gèng wú rén,
wéi yǒu qīng shān jìng。
chēng chēng shí shǔi míng,
hū xǐ rén shì tīng。
tā rì qǐ bù lái,
xiè hòu nǎi fù shèng。