赋庭柏

(宋代)刘氏

群卉枯落时,挺节成孤秀。既保岁寒心,不在遐年寿。

《赋庭柏》拼音标注

fù tíng bǎi
qún hùi kū luò shí,
tǐng jié chéng gū xìu。
jì bǎo sùi hán xīn,
bù zài xiá nián shòu。