初夏感怀四首 其一

(清代)柳是

海桐花发最高枝,碧宇霏微芳树迟。汾水止应多寂莫,蓝田却记最葳蕤。

城荒弧角晴无事,天外搀枪落亦知。总有家园归未得,嵩阳剑器莫平夷。

《初夏感怀四首 其一》拼音标注

chū xià gǎn huái sì shǒu qí yī
hǎi tóng huā fā zùi gāo zhī,
bì yǔ fēi wēi fāng shù chí。
fén shǔi zhǐ yìng duō jì mò,
lán tián què jì zùi wēi rúi。
chéng huāng hú jiǎo qíng wú shì,
tiān wài chān qiāng luò yì zhī。
zǒng yǒu jiā yuán gūi wèi dé,
sōng yáng jiàn qì mò píng yí。