题刘孟文云林图

(元代)刘崧

泄泄野服,峨峨云冠。飘然而往,安可呼我欲致之青云端。

青云忽其渺绵,行深林兮望秋天。抚瑶琴以叹息,拾春兰之紫鲜。

嗟哉若人志鸿鹄,伊谁写之在空谷。向来腰间两龙剑,至今光截蓝田玉

昨朝遇我城西曲,纵饮流霞动千斛。醉歌李白董糟丘,三日惊风撼其屋。

我行驾鹿车,南游访名山。绝顶见长松,世人安可攀。

水东天姥青孱颜,遥见洞岩烟雾间。春风为报桃花发,与子其中叩石关。

《题刘孟文云林图》拼音标注

tí líu mèng wén yún lín tú
xiè xiè yě fú,
é é yún guān。
piāo rán ér wǎng,
ān kě hū wǒ yù zhì zhī qīng yún duān。
qīng yún hū qí miǎo mián,
xíng shēn lín xī wàng qīu tiān。
fǔ yáo qín yǐ tàn xī,
shí chūn lán zhī zǐ xiān。
jiē zāi ruò rén zhì hóng hú,
yī shúi xiě zhī zài kōng gǔ。
xiàng lái yāo jiān liǎng lóng jiàn,
zhì jīn guāng jié lán tián yù。
zuó zhāo yù wǒ chéng xī qū,
zòng yǐn líu xiá dòng qiān hú。
zùi gē lǐ bái dǒng zāo qīu,
sān rì liáng fēng hàn qí wū。
wǒ xíng jià lù chē,
nán yóu fǎng míng shān。
jué dǐng jiàn cháng sōng,
shì rén ān kě pān。
shǔi dōng tiān mǔ qīng chán yán,
yáo jiàn dòng yán yān wù jiān。
chūn fēng wèi bào táo huā fā,
yǔ zǐ qí zhōng kòu shí guān。