题赤松山房歌为张思让赋
(元代)刘崧
吾闻古有赤松子,云是神农之雨师。后来留侯从之游,汗漫恍惚安可期。
金华北山秀且奇,或云仙人游于斯。盘云捎雾几千文,奔腾直下兰江湄。
兰江美人晰而颀,风骨不殊仙者姿。时来山中攀桂枝,架岩凿谷临湾埼。
灵湫洞黑蟠蛟螭,流水下注为渊池。前开层峰出渺瀰,丹霞浴海腾金支。
云中老仙方颔颐,手携锦轴绿玉词。导以玉女载两旗,从东而来复西驰,欲近忽远不可追。
千岩万壑绝人迹,但觉浩浩天风吹。伫立却望成逶迤,回身太息冥所思。
左引紫霞觞,右弹冰玉丝。山空月白秋似水,老鹤夜下要人骑。
问兹山房谁所为,留侯子孙非君谁。只今从军伤远离,万里幕府随旌麾。
燕山马上昨见之,山水秀色浮修眉,仙人之徒真不疑。
我惭渐老才力衰,何以报尔游仙诗。南望武山胡不归,山下亦有金华祠。
闻君佳致欲往随,便来南游拂云衣。憩青萝兮咏双溪,万一赤松寻不见,从君先访牧羊儿。
《题赤松山房歌为张思让赋》拼音标注
tí chì sōng shān fáng gē wèi zhāng sī ràng fù
wú wén gǔ yǒu chì sōng zǐ,
yún shì shén nóng zhī yǔ shī。
hòu lái líu hóu cóng zhī yóu,
hàn màn huǎng hū ān kě qī。
jīn huá běi shān xìu qiě qí,
huò yún xiān rén yóu yú sī。
pán yún shāo wù jī qiān wén,
bēn téng zhí xià lán jiāng méi。
lán jiāng měi rén xī ér qí,
fēng gǔ bù shū xiān zhě zī。
shí lái shān zhōng pān gùi zhī,
jià yán záo gǔ lín wān qí。
líng jiǎo dòng hēi pán jiāo chī,
líu shǔi xià zhù wèi yuān chí。
qián kāi céng fēng chū miǎo mí,
dān xiá yù hǎi téng jīn zhī。
yún zhōng lǎo xiān fāng hàn yí,
shǒu xié jǐn zhóu lv̀ yù cí。
dǎo yǐ yù nv̌ zài liǎng qí,
cóng dōng ér lái fù xī chí,
yù jìn hū yuǎn bù kě zhūi。
qiān yán wàn hè jué rén jī,
dàn jué hào hào tiān fēng chūi。
zhù lì què wàng chéng wēi yǐ,
húi shēn tài xī míng suǒ sī。
zuǒ yǐn zǐ xiá shāng,
yòu dàn bīng yù sī。
shān kōng yuè bái qīu sì shǔi,
lǎo hè yè xià yào rén qí。
wèn zī shān fáng shúi suǒ wèi,
líu hóu zǐ sūn fēi jūn shúi。
zhǐ jīn cóng jūn shāng yuǎn lí,
wàn lǐ mù fǔ súi jīng hūi。
yàn shān mǎ shàng zuó jiàn zhī,
shān shǔi xìu sè fú xīu méi,
xiān rén zhī tú zhēn bù yí。
wǒ cán jiàn lǎo cái lì shuāi,
hé yǐ bào ěr yóu xiān shī。
nán wàng wǔ shān hú bù gūi,
shān xià yì yǒu jīn huá cí。
wén jūn jiā zhì yù wǎng súi,
biàn lái nán yóu fú yún yī。
qì qīng luó xī yǒng shuāng xī,
wàn yī chì sōng xún bù jiàn,
cóng jūn xiān fǎng mù yáng ér。