题常棣鹡鸰图短歌为旷伯逵赋
(元代)刘崧
旷郎示我鹡鸰常棣图,冰石盘激花芬敷。寻常林泽总惯见,何以令我增嗟吁。
知君有弟在乡邑,少小别离忧患集。经年不省瘠与肥,却望南云泪沾臆。
曾不如常棣花,荣悴开落同根枝。又不如鹡鸰鸟,飞鸣行摇侣相随。
我思古之人,无若周公旦。安宁与急难,往往寓悲叹。
君独奚为长道途,胡不来归兄弟俱。笾豆满筵酒满壶,兄醉弟舞歌呜呜。
歌呜呜,乐无央,堂前花开常棣香,鹡鸰来巢春日长。
《题常棣鹡鸰图短歌为旷伯逵赋》拼音标注
tí cháng dì jí líng tú duǎn gē wèi kuàng bó kúi fù
kuàng láng shì wǒ jí líng cháng dì tú,
bīng shí pán jī huā fēn fū。
xún cháng lín zé zǒng guàn jiàn,
hé yǐ lìng wǒ zēng jiē xū。
zhī jūn yǒu dì zài xiāng yì,
shǎo xiǎo bié lí yōu huàn jí。
jīng nián bù shěng jí yǔ féi,
què wàng nán yún lèi zhān yì。
céng bù rú cháng dì huā,
róng cùi kāi luò tóng gēn zhī。
yòu bù rú jí líng niǎo,
fēi míng xíng yáo lv̌ xiāng súi。
wǒ sī gǔ zhī rén,
wú ruò zhōu gōng dàn。
ān níng yǔ jí nán,
wǎng wǎng yù bēi tàn。
jūn dú xī wèi cháng dào tú,
hú bù lái gūi xiōng dì jù。
biān dòu mǎn yán jǐu mǎn hú,
xiōng zùi dì wǔ gē wū wū。
gē wū wū,
lè wú yāng,
táng qián huā kāi cháng dì xiāng,
jí líng lái cháo chūn rì cháng。