和昭明太子钟山解讲诗
(南北朝)刘孝仪
诏乐临东序,时驾出西园。虽穷驾游盛,终为尘俗喧。
岂如弘七觉,扬鸾启四门。夜气清箫管,晓阵烁郊原。
山风乱采眊,初晃丽文辕。林开前骑骋,径曲羽旄屯。
烟壁浮青翠,石濑响飞奔。回舆下重阁,降道访真源。
谈空匹泉涌,缀藻迈弦繁。轻生逢遇误,并作辈龙鹓。
顾已同偏爵,何用挹衢樽。
《和昭明太子钟山解讲诗》拼音标注
hé zhāo míng tài zǐ zhōng shān jiě jiǎng shī
zhào lè lín dōng xù,
shí jià chū xī yuán。
sūi qióng jià yóu shèng,
zhōng wèi chén sú xuān。
qǐ rú hóng qī jué,
yáng luán qǐ sì mén。
yè qì qīng xiāo guǎn,
xiǎo zhèn shuò jiāo yuán。
shān fēng luàn cǎi mào,
chū huǎng lì wén yuán。
lín kāi qián qí chěng,
jìng qū yǔ máo tún。
yān bì fú qīng cùi,
shí lài xiǎng fēi bēn。
húi yú xià zhòng gé,
jiàng dào fǎng zhēn yuán。
tán kōng pǐ quán yǒng,
zhùi zǎo mài xián fán。
qīng shēng féng yù wù,
bìng zuò bèi lóng yuān。
gù yǐ tóng piān jué,
hé yòng yì qú zūn。
- 上一篇:和简文帝赛汉高庙诗
- 下一篇:和亡名法师秋夜草堂寺禅房月下诗