太常引·故人别我出阳关

(宋代)安道

故人别我出阳关,
无计锁雕鞍。
关古别离难,
蹙损了蛾眉远山。
一尊别酒,一声杜宇,
寂寞又春残。
明月小楼间,
第一夜相思泪弹。

《太常引·故人别我出阳关》拼音标注

tài cháng yǐn · gù rén bié wǒ chū yáng guān
gù rén bié wǒ chū yáng guān,
wú jì suǒ diāo ān。
guān gǔ bié lí nán,
cù sǔn le é méi yuǎn shān。
yī zūn bié jǐu,
yī shēng dù yǔ,
jì mò yòu chūn cán。
míng yuè xiǎo lóu jiān,
dì yī yè xiāng sī lèi dàn 。