郭翁诗

(元代)刘因

佳木交清阴,欣然动人意。况闻翁之风,能不有生气。

此翁少有兄,干戈乡县异。哀鸣念羁孤,相思劳梦寐。

自誓毕此生,复尔欢聚遂。千里三往还,竟扶篮舆至。

夜雨一方床,春风满天地。家无十岁僮,百役一身寄。

效儿浣厕牏,代妇理中馈。生忘茕独忧,死免道路弃。

关河隔故丘,走送徇归志。大义今已全,初心始无愧。

翁本不识书,所知惟艺事。作诗美翁贤,亦以警士类。

《郭翁诗》拼音标注

guō wēng shī
jiā mù jiāo qīng yīn,
xīn rán dòng rén yì。
kuàng wén wēng zhī fēng,
néng bù yǒu shēng qì。
cǐ wēng shǎo yǒu xiōng,
gān gē xiāng xiàn yì。
āi míng niàn jī gū,
xiāng sī láo mèng mèi。
zì shì bì cǐ shēng,
fù ěr huān jù sùi。
qiān lǐ sān wǎng huán,
jìng fú lán yú zhì。
yè yǔ yī fāng chuáng,
chūn fēng mǎn tiān dì。
jiā wú shí sùi tóng,
bǎi yì yī shēn jì。
xiào ér wǎn cè tóu,
dài fù lǐ zhōng kùi。
shēng wàng qióng dú yōu,
sǐ miǎn dào lù qì。
guān hé gé gù qīu,
zǒu sòng xùn gūi zhì。
dà yì jīn yǐ quán,
chū xīn shǐ wú kùi。
wēng běn bù shì shū,
suǒ zhī wéi yì shì。
zuò shī měi wēng xián,
yì yǐ jǐng shì lèi。