霭翠楼为用极赋

(宋代)安道

高楼别起东山麓,嵯峨下瞰秋池绿。水光山色映疏帘,空翠满楼如可掬。

楼中美人丞相孙,胸盘太极探天根。惯抱金樽醉明月,时将玉笛呼流云。

面面锦屏开叠嶂,掩映浮岚千万状。云雾轩窗十二阑,蜃气疑逢瀛海上。

清风六合生衣襟,冰壶不受红尘侵。丹梯倚天一千丈,未许俗客轻登临。

慕陶先生凤岩老,题品雄词出天藻。至今黄鹤擅芳名,太白从来让崔颢

《霭翠楼为用极赋》拼音标注

ǎi cùi lóu wèi yòng jí fù
gāo lóu bié qǐ dōng shān lù,
cuó é xià kàn qīu chí lv̀。
shǔi guāng shān sè yìng shū lián,
kōng cùi mǎn lóu rú kě jú。
lóu zhōng měi rén chéng xiāng sūn,
xiōng pán tài jí tàn tiān gēn。
guàn bào jīn zūn zùi míng yuè,
shí jiāng yù dí hū líu yún。
miàn miàn jǐn píng kāi dié zhàng,
yǎn yìng fú lán qiān wàn zhuàng。
yún wù xuān chuāng shí èr lán,
shèn qì yí féng yíng hǎi shàng。
qīng fēng lìu hé shēng yī jīn,
bīng hú bù shòu hóng chén qīn。
dān tī yǐ tiān yī qiān zhàng,
wèi xǔ sú kè qīng dēng lín。
mù táo xiān shēng fèng yán lǎo,
tí pǐn xióng cí chū tiān zǎo。
zhì jīn huáng hè shàn fāng míng,
tài bái cóng lái ràng cūi hào。