古采莲曲
(元代)刘致
长安女儿淑且浓,日日采莲溪水中。笑插荷花照溪水,韶容欲与花争红。
溪中荷花深几许,溪上时时闻笑语。红酣绿缛不见人,应在荷花更深处。
归时夜凉溪水清,扣舷踏歌荡桨行。荷叶盖头花㔩鬓,溪上月明潮已平。
《古采莲曲》拼音标注
gǔ cǎi lián qū
cháng ān nv̌ ér shú qiě nóng,
rì rì cǎi lián xī shǔi zhōng。
xiào chā hé huā zhào xī shǔi,
sháo róng yù yǔ huā zhēng hóng。
xī zhōng hé huā shēn jī xǔ,
xī shàng shí shí wén xiào yǔ。
hóng hān lv̀ rù bù jiàn rén,
yìng zài hé huā gèng shēn chù。
gūi shí yè liáng xī shǔi qīng,
kòu xián tà gē dàng jiǎng xíng。
hé yè gài tóu huā è bìn,
xī shàng yuè míng cháo yǐ píng。