朱李
(宋代)刘挚
珍果繁西园,登盘得朱李。白雪凋春花,缥丸结夏子。
肉理浆包寒,肤衣粉凝紫。细碎轻菱芡,甘软异瓜柿。
不须论投报,聊复冰寒水。伯阳指仙宗,房陵诧遗美。
钻核乃独善,王氏亦已鄙。味苦吾所幸,道旁岂云耻。
君看齐物人,无用乃天理。
《朱李》拼音标注
zhū lǐ
zhēn guǒ fán xī yuán,
dēng pán dé zhū lǐ。
bái xuě diāo chūn huā,
piǎo wán jié xià zǐ。
ròu lǐ jiāng bāo hán,
fū yī fěn níng zǐ。
xì sùi qīng líng qiàn,
gān ruǎn yì guā shì。
bù xū lùn tóu bào,
liáo fù bīng hán shǔi。
bó yáng zhǐ xiān zōng,
fáng líng chà yí měi。
zuàn hé nǎi dú shàn,
wáng shì yì yǐ bǐ。
wèi kǔ wú suǒ xìng,
dào páng qǐ yún chǐ。
jūn kàn qí wù rén,
wú yòng nǎi tiān lǐ。