荆门蒙泉

(宋代)刘子寰

郏石玲珑玉为骨,下有双泉深觱沸。珠泉凝白玉泉碧,含彩扬辉以其物。

珠泉灵蚌夜出游,忽惊月色清如秋。一山木叶皆倒影,月轮却在泉间浮。

玉泉潜珍閟莫测,木石但观皆润泽。卞和生长此山间,谷邃泉深求不得。

泉心缓缓嘘浮珠,泉口急流深满渠。鱼虾蛭蚓不敢狎,始知下有龙神居。

老龙动息有常定,朝昏泉涌如潮信。馀波派作九曲流,百折不能违水性。

石池数顷琉璃浸,池底金莲铺绿锦。金碧晶荧射眼明,烦襟濯尽生寒凛。

上古消沉不可知,唐贤往往已留题。莓苔剥落传师笔,沙砾灭没文饶碑。

汴京往昔升平日,北上西来多墨客。东坡诗扁卧蚕书,鲁直门颜生铁画。

向来虏寇抄荆门,城郭屋庐俱荡焚。黄头亦恐杀风景,岿然独有林亭存。

古称神瀵疑兹是,到处涔蹄无此比。争得山头无戍垒,住向荆门弄泉水。

《荆门蒙泉》拼音标注

jīng mén méng quán
jiá shí líng lóng yù wèi gǔ,
xià yǒu shuāng quán shēn bì fèi。
zhū quán níng bái yù quán bì,
hán cǎi yáng hūi yǐ qí wù。
zhū quán líng bàng yè chū yóu,
hū liáng yuè sè qīng rú qīu。
yī shān mù yè jiē dǎo yǐng,
yuè lún què zài quán jiān fú。
yù quán qián zhēn bì mò cè,
mù shí dàn guān jiē rùn zé。
biàn hé shēng cháng cǐ shān jiān,
gǔ sùi quán shēn qíu bù dé。
quán xīn huǎn huǎn xū fú zhū,
quán kǒu jí líu shēn mǎn qú。
yú xiā zhì yǐn bù gǎn xiá,
shǐ zhī xià yǒu lóng shén jū。
lǎo lóng dòng xī yǒu cháng dìng,
zhāo hūn quán yǒng rú cháo xìn。
yú bō pài zuò jǐu qū líu,
bǎi zhé bù néng wéi shǔi xìng。
shí chí shù qǐng líu lí jìn,
chí dǐ jīn lián pū lv̀ jǐn。
jīn bì jīng yíng shè yǎn míng,
fán jīn zhuó jǐn shēng hán lǐn。
shàng gǔ xiāo chén bù kě zhī,
táng xián wǎng wǎng yǐ líu tí。
méi tái bō luò chuán shī bǐ,
shā lì miè méi wén ráo bēi。
biàn jīng wǎng xī shēng píng rì,
běi shàng xī lái duō mò kè。
dōng pō shī biǎn wò cán shū,
lǔ zhí mén yán shēng tiě huà。
xiàng lái lǔ kòu chāo jīng mén,
chéng guō wū lú jù dàng fén。
huáng tóu yì kǒng shā fēng jǐng,
kūi rán dú yǒu lín tíng cún。
gǔ chēng shén fèn yí zī shì,
dào chù cén tí wú cǐ bǐ。
zhēng dé shān tóu wú shù lěi,
zhù xiàng jīng mén nòng quán shǔi。