炙背俯晴轩诗

(宋代)楼钥

炙背情方适,融霜日正暾。
何妨凭曲几,相与俯晴轩。
爱景欣亭午,闲身得负暄。
映檐成白醉,挟纩谢奇温。
岂止宽寒色,犹思奉至尊。
桃花满肌骨,佳句忆王孙。

《炙背俯晴轩诗》拼音标注

zhì bèi fǔ qíng xuān shī
zhì bèi qíng fāng shì,
róng shuāng rì zhèng tūn。
hé fáng píng qū jī,
xiāng yǔ fǔ qíng xuān。
ài jǐng xīn tíng wǔ,
xián shēn dé fù xuān。
yìng yán chéng bái zùi,
xié kuàng xiè qí wēn。
qǐ zhǐ kuān hán sè,
yóu sī fèng zhì zūn。
táo huā mǎn jī gǔ,
jiā jù yì wáng sūn 。