登仙奕山

(宋代)卢侗

畏对青山老一秋,逢春又向碧岩游。凭空为问蓬莱客,何物能消万古愁。

《登仙奕山》拼音标注

dēng xiān yì shān
wèi dùi qīng shān lǎo yī qīu,
féng chūn yòu xiàng bì yán yóu。
píng kōng wèi wèn péng lái kè,
hé wù néng xiāo wàn gǔ chóu。