迈陂塘 杜宇
(宋代)安道
念家山、茫茫何处,酸辛归计休说。哀酸催堕三更影,较比寒蝉凄切。
东风急。怎似绮华年,弹指成陈迹。回头故国。尽望帝魂消,闻铃肠断,夜夜空啼血。
浑不让,易水悲歌听彻。叮咛促尽行客。石沉北海难填恨,只剩冤禽吊月。
花飞雪。纵百遍、相呼春去辉无日,声声呜咽。待叫破愁云,抛残红雨,染遍千山赤。
《迈陂塘 杜宇》拼音标注
mài bēi táng dù yǔ
niàn jiā shān 、 máng máng hé chù,
suān xīn gūi jì xīu shuō。
āi suān cūi duò sān gèng yǐng,
jiào bǐ hán chán qī qiē。
dōng fēng jí。
zěn sì qǐ huá nián,
dàn zhǐ chéng chén jī。
húi tóu gù guó。
jǐn wàng dì hún xiāo,
wén líng cháng duàn,
yè yè kōng tí xiě。
hún bù ràng,
yì shǔi bēi gē tīng chè。
dīng níng cù jǐn xíng kè。
shí chén běi hǎi nán tián hèn,
zhǐ shèng yuān qín diào yuè。
huā fēi xuě。
zòng bǎi biàn 、 xiāng hū chūn qù hūi wú rì,
shēng shēng wū yān。
dài jiào pò chóu yún,
pāo cán hóng yǔ,
rǎn biàn qiān shān chì。