疏影 旅雁

(宋代)安道

寒塘暮雨,有相呼倦侣,宵渡凄冷。似此天涯,长向西风,消磨如许瘦损。

平沙浅草苍茫里,正一样、飘零无定。认遥空、点就疏痕,绝似离人倩影。

容易年华换了,霜泥数爪迹,吹散萍梗。辛苦浮生,怎及闲鸥,日日水边睡稳。

衡阳便是伤心地,已信断、乱峰难问。剩牢愁、独抱无眠,听遍辘轳金井。

《疏影 旅雁》拼音标注

shū yǐng lv̌ yàn
hán táng mù yǔ,
yǒu xiāng hū juàn lv̌,
xiāo dù qī lěng。
sì cǐ tiān yá,
cháng xiàng xī fēng,
xiāo mó rú xǔ shòu sǔn。
píng shā qiǎn cǎo cāng máng lǐ,
zhèng yī yáng 、 piāo líng wú dìng。
rèn yáo kōng 、 diǎn jìu shū hén,
jué sì lí rén qiàn yǐng。
róng yì nián huá huàn le,
shuāng ní shù zhuǎ jī,
chūi sàn píng gěng。
xīn kǔ fú shēng,
zěn jí xián ōu,
rì rì shǔi biān shùi wěn。
héng yáng biàn shì shāng xīn dì,
yǐ xìn duàn 、 luàn fēng nán wèn。
shèng láo chóu 、 dú bào wú mián,
tīng biàn lù lú jīn jǐng。